Không có kỉ vật, hẳn sẽ rất khó khăn để tưởng nhớ một thời đã qua. Không có nghi thức, niềm tin vào thế giới tâm linh hẳn sẽ lung lay trong ngờ vực trước sức mạnh Ơn trên. Không cho phép tâm trí ghi nhận ước mơ khi mường tượng về tương lai, hẳn như thoi thóp sống trên bề mặt của một cuộc đời đã bị từ chối hy vọng. Phan Thảo Nguyên tồn tại ở khoảng giữa những khuôn viên tâm lý này, với sự hỗ trợ chuyên môn từ Joan Jonas – nghệ sĩ trình diễn và video lừng danh người Mỹ, Phan Thảo Nguyên đã thực hiện triển lãm cá nhân đầu tiên và hoàn chỉnh nhất: “Quên lãng nên thơ”.
 

Bên trong triển lãm, có vô số những trang sách lơ lửng treo dọc tường ở các góc độ và nhịp điệu ngẫu hứng. Thay vì “đọc” chúng, ta dõi theo những hình ảnh được vẽ đè bên trên câu chữ, như thể ở đây, bối cảnh được đề cao hơn ngữ cảnh. Những chiếc nỏ hiện thân ở trung tâm gian phòng. Như những người canh giữ, chúng câm lặng và vô dụng khi nửa còn lại – những mũi tên – không có mặt, như một đội quân tình yêu chẳng có tình nhân. Trọng tâm của “Quên lãng nên thơ” có lẽ là một chuỗi sơn dầu trên tấm lót phim x-quang, phác hoạ một vài hình thù và hoạ tiết nhất định.
 
 

Tại triển lãm này, Thảo Nguyên – bằng thái độ thơ ngây và tinh nghịch – vinh danh lịch sử của chữ Quốc ngữ, đặc biệt quan tâm tới lý do tại sao và bằng cách nào mà hệ thống chữ viết tiếng Việt lại sử dụng bảng chữ cái La-tinh. Loạt kỷ vật được Thảo Nguyên nâng niu chọn lựa trong triển lãm này có thể được hiểu là những điểm tham chiếu cho kho tàng thị giác của cô – nơi kết cấu của kí ức và hệ thống ngôn ngữ của nó sản sinh ra những kết nối khác lạ về ý nghĩa và giá trị; nơi dải phân bố đạo đức của con người bị trượt giữa những vùng mơ hồ trong cách thức ta phân biệt đâu là thực tế, đâu là hư cấu.
 

Phan Thảo Nguyên là một nghệ sĩ thị giác đến từ thành phố Hồ Chí Minh. Qua văn chương, triết học và việc quan sát cuộc sống thường ngày, Nguyên quan sát và tìm hiểu những mơ hồ trong lịch sử, truyền thống và phong tục xã hội, qua đó đặt câu hỏi và thách thức những giới hạn trong nghệ thuật đương đại. Tốt nghiệp xuất sắc từ trường Nghệ thuật Lasalle Singapore năm 2009, 4 năm sau Phan Thảo Nguyên tốt nghiệp Thạc sĩ Nghệ thuật chuyên ngành Hội họa của Học viện Nghệ Thuật Chicago (SAIC). Ngoài việc hoạt động độc lập như một nghệ sĩ đa phương tiện, Thảo Nguyên còn là thành viên đồng sáng lập nhóm Lao động Nghệ thuật (Art Labor) với các dự án nghệ thuật liên ngành đi đôi với việc hỗ trợ công đồng địa phương. Phương pháp thực hành nghệ thuật của Thảo Nguyên tựa như cách làm việc của một nhà nghiên cứu khoa học xã hội ở thế kỷ 21. Cô sử dụng các phương tiện nhân học để quan sát và phân loại, sau đó dàn xếp lại các hệ thống và biểu tượng văn hoá, xã hội thành những tổ hợp thị giác và văn bản bất thường, đôi khi hoàn toàn trừu tượng.
 
Triển lãm “Quên lãng nên thơ” mở cửa từ ngày 5/4/2017 đến ngày 2/6/2017 tại Trung tâm Nghệ thuật Đương đại The Factory (15 Nguyễn Ư Dĩ, P.Thảo Điền, Q.2, TP.HCM).
 
Mọi ý kiến đóng góp về bài viết xin gửi về địa chỉ : le.dang@xonefm.com
Và đừng quên lắng nghe các chương trình thú vị của Xone radio trên App 

BY MyLe Dang 2017-04-10 00:00:00 Position ( Digital Content )

Tags       

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

login-facebook works!