Hello Kitty Cafe là một loại hình bán đồ uống lưu động đã khá quen thuộc tại một số nơi công cộng ở các nước phương Tây. Là một big fan nhà mèo nơ, người chủ đã mang chiếc xe này về Việt Nam phục vụ cho giới trẻ Sài Gòn.


 

Ly nước mang hình Hello Kitty

 

Đích thân chú mèo nơ là nhân viên phục vụ cho khách hàng


Thỉnh thoảng chuyến xe cũng di chuyển điểm đỗ ở một địa điểm khác là Lotte Mart Quận 7.

Các món bánh nước giá khá hợp lý nha, dao động từ 20-30k à. Trà đào với yoshack việt quất đang là best seller của quán, có ghé thì phải kêu thử nha.

Giá đồ uống cũng rất hợp lý


 

Chuyến xe đi khắp Sài Gòn

 

Nhớ check in cùng Hello Kitty nha
 


 


Các bạn có biết về câu chuyện cảm động của chú mèo Hello Kitty

Cuc sng ca người Nht rt tt bt. Trong thi đại công nghip, máy tính và tên la, người ln đi làm, tr em đi hc, c thế hng ngày, hng tun... H có ít thi gian để ý đến nhau. Cuc sng t nht, nhưng có l h không cm thy vy, vì h còn quá bn rn vi công vic hng ngày.
 

Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuốn quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.
 


Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:
_Cháu gái! Tan học rồi sao không về nhà mà khóc?
Cô bé òa lên tức tưởi:
_Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không có ai nghe cháu nói!
_Vậy ông sẽ nghe cháu!
Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.
Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.
Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẻ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ...

Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đá mà cô hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt xoe tròn hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.

Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng- Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “ Hello Kitty” (bạn đã bao giờ để ý mèo Kitty không hề có miệng?)- chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi nguời.

 
 

BY Hồng Anh Trần 2016-12-06 00:00:00 Position ( Digital Content )

Tags       

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM