Tổ hợp núi lửa Ijen là một nhóm gồm các núi lửa hỗn hợp ở Banyuwangi Regency ở Đông Java, Indonesia. Trong đó Gunung Merapi stratovolcano là điểm cao nhất của tổ hợp đó. Tên "Gunung Merapi" có nghĩa là "núi lửa" bằng tiếng Indonesia (api là "lửa").  Phía Tây của Gunung Merapi là núi lửa Ijen. Ijen là một ngọn núi lửa tĩnh lặng nhưng vẫn hoạt động.
 

Hành trình leo núi lửa Ijen lại càng làm bạn phải ngạc nhiên hơn nữa. Xuất phát vào quá nửa đêm khi màn đêm còn bao phủ, bạn không biết được điều gì sẽ chờ đợi mình ở đích đến và cũng sẽ không thể nào ngờ được khi bình minh ló dạng, mặt trời lên cao thì cảnh tượng sẽ đẹp đẽ biết bao và ngạc nhiên tới nhường nào. So với Bromo hùng vĩ, khói bụi mịt mù thì Ijen giống như chốn bồng lai tiên cảnh.
 
 
Đuổi theo ngọn lửa xanh
 
Xe đón chúng tôi lúc 1 giờ 30 sáng tại nhà trọ đi mất khoảng 30 phút thì đến trại tập trung dưới chân núi, anh hướng dẫn viên người địa phương giúp chúng tôi chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho một cuộc leo đến tâm của miệng núi lửa Ijen. Trời tối đen như mực và rất lạnh chừng 2-3 độ C nên mọi người mặc áo ấm, đội mũ len, mang găng tay, nói chung là trùm kín mít để giữ ấm. Với đèn pin trên tay chúng tôi bắt đầu cho chuyến đi bộ dài 4 km lên vách núi đá vôi lúc 2 giờ sáng. Đường đi khá dốc và dễ trợt đối với những người lần đầu tiên leo núi và nếu là bạn người không thường xuyên tập thể thao thì đây đúng là một thử thách lớn. Tôi khó nhọc dò từng bước leo lên và thở gấp như sắp ngất, cứ leo được một đoạn thì phải nghỉ lấy sức. Đoạn đường không dài nhưng phải mất 2 tiếng thì mới lên được đến rìa của miệng núi lửa.

 

Chưa hết để xuống được khu mỏ lưu huỳnh, chúng tôi phải đi bộ xuống đường dốc đá hẹp thêm chừng 30-45 phút nữa thì mới xuống tới bờ miệng núi lửa. Ai cũng được trang bị 1 cái mặt nạ chống độc để tránh khí lưu huỳnh nồng nặc từ mỏ bốc ra. Có hàng trăm người nối đuôi nhau để leo xuống dưới. Không có thời gian để dừng lại chụp hình, không có thời gian để phân tâm. Mỗi bước đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh va chạm vào người khác hoặc bị trượt xuống trên đá. Tôi phải thừa nhận, đây không phải là hoạt động an toàn nhất mà chúng tôi từng tham gia. Rất may, hướng dẫn viên của chúng tôi đã nắm lấy tay tôi suốt đoạn đường dẫn tôi xuống đến nơi an toàn. Đây là điểm cuối của chuyến leo núi – mỏ lưu huỳnh, nơi phát ra thứ ánh sáng xanh kì lạ thu hút hàng ngàn lượt khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới.
 
 
 
 

Có hai sự xuất hiện bất thường nhất tại đây. Thứ nhất là sunfua đioxit (solfatara) hoạt động phát ra khí lưu huỳnh (sulfuric) nóng, dễ cháy. Những khí này xuất hiện từ các vết nứt trong núi lửa ở áp suất cao và nhiệt độ lên tới 600 °C. Chúng bốc cháy khi chúng bay vào bầu khí quyển giàu oxy của trái đất và cháy thành một ngọn lửa màu xanh dương cao đến 5 mét. Một số khí ngưng tụ trong khí quyển tạo ra lưu huỳnh, lưu huỳnh chảy cũng cháy với ngọn lửa màu xanh dương, ngọn lửa khó nhìn thấy vào ban ngày nhưng chiếu sáng rõ vào ban đêm.
 

Sự xuất hiện thứ hai là một hồ nước rộng một km với màu xanh ngọc lam tuyệt đẹp. Màu nước là kết quả của độ axit cực đại và hàm lượng cao các kim loại hòa tan lại với nhau. Đây là hồ nước có độ axit cao nhất thế giới.
 

Khai thác mỏ lưu huỳnh
 
Mỏ là nơi làm việc của những người dân nghèo, phải nói là họ bán sức lao động và cả sức khoẻ của mình với cái giá rẻ mạt. Ai cũng gầy guộc, hốc hác, có người nhìn rất già và ốm yếu. Tôi hỏi thăm một bác lớn tuổi năm nay đã 60, theo lời bác thì mọi người phải khiêng vác gần như cả ngày, đục từng tảng lưu huỳnh cho vào giỏ tre và gánh mỗi lần khoảng 60kg-90kg xuống núi. Bác đã làm công việc này hơn 30 năm nay và vì hít thở khí độc cả ngày nên bác bị ho mãn tính, răng bác thì đã biến màu đen, bị ăn mòn và gãy mất gần hết. Công việc tuy nguy hiểm và cực khổ nhưng được trả công rất thấp, chỉ có 8 cent cho 1kg lưu huỳnh, họ kiếm được 5 – 12 đô la Mỹ cho một ngày làm việc. Nhìn họ khiêng vác, bán mạng để kiếm từng đồng rất là thương. Để tăng thêm thu nhập họ đã cho lưu huỳnh lỏng vào khuôn đúc ra thành những món đồ lưu niệm để bán cho các du khách dọc theo đường lên xuống núi.
 
 
 

Đường xuống núi
 
Rồi mặt trời cũng ló dạng, bình minh rực rỡ như chốn bồng lai tiên cảnh. Mỏ lưu huỳnh hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết, phía sau là hồ nước xanh như ngọc hiện ra dưới lớp khói mờ ảo. Chúng tôi leo thêm vài trăm mét nữa đến chỗ cao hơn ở rìa miệng núi lửa để chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của nơi đây mới thấy thiên nhiên thật là kì diệu và cuốn hút người ta một cách kì lạ.
 
 
 

Đường xuống núi có thể nói là con đường khá đẹp, phía xa xa là 1 ngọn núi khác hiện ra trong đám mây trôi bồng bềnh, con đường uốn lượn ven núi cùng đám cây trụi lá xung quanh tạo nên cảnh sắc tuyệt vời mà phải tự trải nghiệm thì mới cảm nhận được. Chúng tôi ngồi nghỉ ở trạm dừng chân giữa đường xem các thợ mỏ cân số lưu huỳnh mà họ vừa gánh xuống, trò chuyện cùng họ và tìm hiểu thêm về cuộc sống của người dân bản địa. 9 giờ sáng chúng tôi xuống tới chân núi lên xe trở về nhà trọ nghỉ ngơi và chuẩn bị cho chuyến đi thám hiểm núi Bromo ngày hôm sau.  
 
 

Thông tin thêm:
 
Thời điểm tốt nhất để đi Indonesia là từ tháng 5 đến tháng10, mùa mưa của VN thì là mùa khô và đẹp nhất của Indo. Nếu bạn muốn nhìn thấy ngọn lửa xanh huyền bí bạn phải leo núi từ lúc nửa đêm bởi vì nó sẽ tan biến vào lúc 5 giờ sáng. Để chụp được những tấm hình đẹp và sắc nét vào ban đêm thì bạn phải dùng máy chụp ảnh chuyên nghiệp nếu không thì nên chờ đến khi bình minh ló dạng. Bạn nên tìm và đặt trước cho mình tour leo núi Ijen và Bromo từ một công ty địa phương có uy tín. Từ VN bạn có thể bay với AirAsia đến Jakarta rồi bay nội địa Garuda Indonesia đến Java từ đó người của  tour du lịch sẽ đón bạn rồi đưa bạn đi. 

Mọi ý kiến đóng góp về bài viết xin gửi về địa chỉ : anh.tran@xonefm.com
Và đừng quên lắng nghe các chương trình thú vị của Xone radio trên App 

BY Maria Như 2017-07-06 00:00:00 Position ( Digital Content )

Tags       

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM