Thơ Của Ngạn – Câu chữ ám màu ray rứt Tình Đơn Phương

“Mắt biếc”, một trong những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh luôn in sâu trong trí nhớ của người đọc một nỗi buồn man mác, ám ảnh như một màn khói. Mơ hồ nhưng hiện hữu, trong trẻo mà lại sầu thương.

Đó có thể là nằm trong giọng văn đặc trưng của tác giả, nhưng đâu đó cũng ẩn hiện trong những câu thơ tình của Ngạn dành cho Hà Lan. Vần thơ tự sự, than trời, nhắc cây, tất cả đều được mượn để kể về lòng Ngạn, một tâm hồn si tình.

Ngạn mãi ám ảnh về tuổi thơ tuyệt đẹp của mình, nơi mà Hà Lan với đôi mắt chứa cả bầu trời, nơi tình đầu chớm nở rồi vội lụi tắt.

Cái đẹp điêu tàn của đơn phương, là cái buồn đẹp và day dứt nhất thế gian. Thấy người mình hết lòng thương yêu ngay trước mặt, nhưng không thể chạm tới. Thấy người tổn thương chẳng dám vỗ về.

Tình đó, cứ vây lấy Ngạn, bóp nghẹn và thoi thóp.

Người bảo khờ dại, kẻ trách ngu si, đi yêu một người cả một đời, Ngạn đánh đổi thanh xuân, tuổi trẻ. “Sao Ngạn không yêu ai khác mà cứ hèn nhát bấu víu kỷ niệm, chẳng dũng cảm dám sống cho bản thân mình?”

Nhưng toàn tâm toàn ý cho một người mãi chẳng yêu mình, suốt một đời biết đâu cũng là một loại hạnh phúc.

Và biết đâu, Ngạn đang hạnh phúc với lựa chọn của mình?

Nội dung: #bbb
Thiết kế: Shin

Mọi ý kiến đóng góp về bài viết xin gửi về địa chỉ: news@xonefm.com Và đừng quên lắng nghe các chương trình thú vị của Xone Radio trên App

Leave a Comment